Từ lâu tôi đã quen ngồi một mình tựa cửa sổ đọc những vần thơ lá đỏ quay tròn.Một bộ phim kể về một người, cùng xem một câu chuyện vui buồn.Một người đang đi trên con phố quen thuộc đầy hoa dành dành, và một người lạc vào đám đông.
Ánh trăng cô đơn tràn ngập từng tia đêm, ký ức chậm rãi ùa về trong ánh trăng sáng.
Dần nhớ em, dần nhớ ánh trăng xưa mỏng như câu móc, bóng cây nhảy múa dưới vầng trăng mỏng. Tôi có thể ngửi thấy mùi thơm quen thuộc của bạn, giống như mùi thơm thoang thoảng của cây dành dành.
Dế chơi đàn cello chậm rãi, đom đóm thắp sáng đèn đêm, gió đêm rất dịu dàng, bàn tay nhỏ nhắn của em trong tay anh, ánh trăng rất vương vấn, giống như nụ cười dịu dàng của em.
Thời gian trôi chậm, gió thổi lặng lẽ, hoa dành dành nở chậm, chiếc xe đạp ký ức bước chậm trên con đường đầy hoa dành dành, ánh nắng xuyên qua cành lá rậm rạp, sống trong tà áo trắng. Ghế sau xe đạp chứa đầy hơi ấm và kỷ niệm của tôi. Mọi thứ đều chậm rãi và mọi thứ đều thật đẹp đẽ.
Kỷ niệm chầm chậm trôi theo dòng sông thời gian về quá khứ xa xôi. Hoa dành dành vẫn nở khi gió thổi và chúng vẫn gợn sóng trong tim tôi khi gió thổi.
Tôi vẫn một mình, xem phim một mình, một mình dạo bước trên những con phố đầy hoa dành dành, một mình bước đi giữa biển người.Gió chiều rất nhẹ nhàng, thổi bay mùi thơm quen thuộc của cây dành dành. Tôi vẫn ngồi lặng lẽ trước cửa sổ, một mình dần nhớ, dần quên, quên vào mỗi mùa hoa dành dành nở rộ.